ĐẤT MẸ
************
(Viết từ một Câu
thơ cũ )
Mẹ
tôi oằn lưng gánh lúa
Vai
thon mềm dải lụa trong mơ
Tháng
năm dài mưa sa nắng lửa
Hết
giặc ngoài lại ngăn bão Biển Đông;
Có
đêm nào Mẹ nằm yên giấc
Ánh
trăng mờ ngân tiếng mẹ ru con
Gió
qua mành hắt hiu bóng mẹ
Chút
tấm tình yêu vẫn buổi thon von;
Đất
nước tôi đây người mẹ Việt
Suốt
tháng năm ròng cơm áo vẫn lo
Ngày
đêm tất bật âu lo ngày mới
Lo
cho tình thắm chuyện những con đò;
Não
nề trăng rọi bóng tre đầu ngõ
Mờ
mắt mẹ hiền bao thuở chiến chinh
Tiếng
sóng xa khơi bao miền đất núi
À
ơi !
Mẹ
vẫn ru tình một thuở quang vinh ./.
_____________________
AI BIẾT CHĂNG
*******************.
Trời đất nắng mưa ngập nỗi sầu
Lặng
nghe nghĩa địa vạn hồn đau
Muôn
năm đọng lại tình yêu thắm
Đất
nước trao nghiêng đổi sắc màu
Uẩn
khuất đâu đây ngàn ngọn sóng
Nhãn
tiền bao nẻo vạn sông sâu
Mênh
mang lũ sóng xô bờ cát
Rồi
cũng có ngày ai biết chăng./.



