
Không
có rượu sao tim ta
ngất ngưởng !
Không
Thuốc Lào
Làm
sao ta
Đờ đẫn
Ly Café đen
nhỏ giọt
Như thời gian thong thả
Vội chi rơi !
Nghe trong
ta thổn thức
Đọng mí mắt
, nhòa dần
Lặng lẽ rơi lạnh buốt đêm tàn
Em cách xa
vời vợi
Sao lòng ta khắc khoải
Có chút gì
vương vấn ở đâu đây !
Xa biết mấy
mà lòng ta mong mỏi
Một tình
yêu đăm đắm
Chẳng tàn phai
Như muôn
ngày em vẫn đẹp
Một sớm mai
Long lanh
giọt nắng trên cành Phượng
Rực rỡ một
màu
Trong cảnh tàn Thu
Bầy ríu rít
gọi nhau
Nơi phố cổ
Để trao về
Hoa nắng
Một loài Thơ !
Em có biết
,
Một loài Thơ ảo mộng
Và ta biết
Có mùa Thu như thế
Một mùa
rụng lá
Lá Thu bay
Một loài
Thơ của mùa Thu lá rụng
Một loài Thơ
Của hoàng hôn hương sắc Chiều Xuân
Vẫn một màu
xanh thăm thẳm
Trong bao chiều lạnh giá
Em có biết
Có bao nhiêu cảnh Thu tàn lá rụng
Mỗi buổi
Thu tàn trong những lá thu bay
Vương trong
gió
Những tình yêu không vội
vã
Cho hồn
người đến với một lòng say
Dù gió
sương lay bao nhiêu màu lá
Ta đón chờ
chỉ một Lá Thu rơi
Màu lá biếc
thơm lên ngàn hơi thở
Và như thế
cũng là tất cả
Em ơi !
Cả
một đời
Ta sống
Có một thời cả một tình yêu
Hạnh phúc ,
tình yêu
Niềm vui trên đôi nấm mộ
Thời gian
Ta và Em
Vĩnh phúc vẫn một xuân
xanh
Trong trẻo
Vĩnh
hằng ,./.
May
2015 –NamDinh city 
