Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

VỀ QUÊ

Trở lại quê xưa ta buồn lắm
Người ở bốn phương , xa mãi  rồi
Còn đây bến vắng cây đa cũ
Những rễ tơ hồng đã nhạt phai






                             Một màu vàng óng tơ tình ấy
                            Luống đã phai nhòa trong nắng mưa
                            Nhớ con trâu cũ, bừa ngày ấy
                            Hai đứa bên bờ vợt Bướm chơi
Thế rồi Em bảo  : muốn cho bay,
Thôi đừng giam nó trong vành áo 
Để Bướm ngang trời cho nó bay ,
Thế rồi chiều xuống  tay cầm tay .
     
                         Bây giờ chiều xuống hoàng hôn vắng 
                         Bến cũ còn đây vắng bóng người 
                         Chỉ còn ta với đường vui cũ
                         Tiếng gió bâng khuâng vẳng giọng cười ././

                  www.netlog.com/dangdich

TỰA Cho BÀI CA NĂM THÁNG



BÀI CA NĂM THÁNG

KHÔNG ĐỀ

Trăng ơi cùng thức trăng ơi !

Ngà không vương nắng xa vời trăng treo

Trời xanh lẫn với bọt bèo

Hoàng hôn ảo mộng gió vèo lá bay !

SAT-6-Oct-2001_______________

SAT-6-Oct-2001

Lịch sử là những nhìn nhận quá khứ của chính thể và người cầm quyền kể từ khi có nhà nước pháp quyền ; cái thực tế khách quan trong xã hội làm nên lịch sử của nó có lẽ không có đại thi hào , danh nhân thếgiới nào , đại văn hào nào nêu lên được hết ;. Bởi vậy , giá trị văn học nghệthuật cỏn có thể nằm ngay trong cả những trang viết vô danh ; hơn nữa , khái niệm truyện dài , truyện nhắn , tiểu thuyết , hồi ký , ký ức , ký sự cũng chỉcó ý nghĩa thời gian và tương đối mà thôi .

Hiện nay , hình thức văn hóa nghệ thuật có những biểu hiện đa dạng và phong phú từ giải trí đến bác họcđặc biệt với công nghệ và khoa học với kỹ thuật số đã đảo lộn và pha trộn nhiều hình thức văn học ,nghệ thuật , đan xen nhau ,bổ sung cho nhau thỏa mán nhu cầu tinh thần của loài người .

Tính chấ cổ điển và tính bác học có khi suy giảm hoặc tưởng như suy giảm , nhưng thực chất là một qúa trình vận động của hình thức biểu hiện con người , nhất là biểu hiện nội tâm con người lại càng phong phú và dựa vào thành tựu khoa học , kỹ thuật của cuối thế kỷ thứ 20 .

Do đó , gọi là tác phẩm gì , hình thức thể loại gì cũng tùy thuộc vào trình độ học vấn và tri thức của người đọc ; .Mục đích người viết nhằm đến tính nhân văn của văn học và xuyên qua đó , từ đó hiện lên một con người , một lớp người trong những niên giám của nó . Chắc chắn , rằng không chỉ dựa vào chính bản thân mình mà là một “ cái tôi trữ tình”và còn chính là bạn bè đồng ngũ , đồng chí , bạn hữu nhiều lứa tuổi khác nhau trong những giai đoạn lịch sử khác nhau của đời mình .

Để một tập sách có được giá trị đích thực của nó cần đặt ra một cách tự nhiên như là một chân lý cho người đọc sách đó là học vấn và tri thức của họ . Không phải mục tiêu viết cho người đọc có tri thức và học vấn mà lẽ tự nhên từ học vấn vả tri thức mà ngòi bút viết lên có những điều , những chuyện mà muốn hiểu được , muốn thấy một chút giá trịvà ý nghĩa nào đó thì đương nhiên người đọc phải tìm đến với tri thức và hiểu biết xã hội , thậm chí phảỉ tìm hiểu cả đến một điều nào đó thuộc khoa học và lý luận của những cử nhân và hơn nữa ..

Vả chăng , đã là một tác phẩm mang tính văn hóa và nghệ thuật thì người xem và đọc tác phẩm không tránh khỏi cần có một lòng vị tha , một tâm hồn và cốt yếu tối thiểu là có một trái tim . Sự cảm nhận văn học nghệ thuật phải bằng trái tim và bộ óc ; Chỉ có hai đường thẳng song song ấy mới có thể tạo dựng xác định một mặt phẳng văn học nghệthuật . Trái tim nhân hậu như là một điểm sáng cùng với vệt sáng tư duy và tri thức - học vấn cũng chính là yếu tố xácđịnh cho một mặt bằng văn học nghệ thuật cũng như mặt phẳng của thẩm mỹ và mỹhọc nói chung .

Không có trái tim , không có tri thức và học vấn sẽ không có gì cả . Nếu què quặt thì có thể đáng thương hoặcđáng trách hay đáng thán phục cũng chính là nguyên nhân què quặt .. Nếu chỉ có một sự thoáng qua của nhãn quan thì chỉ có sự thù ghét hoặc chỉ có sự si cuồng . cho nên , nói đến cùng , đứng về phía người viết chỉ có thể có người đọc đó kỵ mà không có người viết ba hoa , bá láp . Ngược lại , cái giá trị của người viết được xác định bởi học vấn và tri thức của người đọc . phải chăng đó là chân lý của những ai sống trong xã hội Việt Nam ta và thế giới loài người trong thế kỷ thứ 21 này vào những năm khởi đầu của nó .
Mặc dù văn chuơng của đại thi hào hoặc của một học sinh tiểu học cũngđều cần phải có tráitim
đôn hậu của độc giả , nếu không chúng ta sẽ rơi vào thế giới của những người si cuồng hoặc ganh ghét và đố kỵ bởi tính ích kỷ và vỵ kỷ mà thôi ; điều này cũng phải trongđiều kiện người viết chân chính và đúng đắn được xem như mặc định ./. /



Bài CA NĂM THÁNG

www.netlog.com/dangdich
    
     
 
     BÀI CA NĂM THÁNG

 
       KHÔNG ĐỀ

 Trăng ơi cùng thức trăng ơi !

Ngà không vương nắng xa vời trăng treo

Trời xanh lẫn với bọt bèo

Hoàng hôn ảo mộng gió vèo lá bay !

        SAT-6-Oct-2001_______________   

   SAT-6-Oct-2001

 
Lịch sử là những nhìn nhận quá khứ  của chính thể và người cầm quyền  kể từ khi có nhà nước pháp quyền ; cái thực  tế khách quan trong xã hội làm nên lịch sử của nó có lẽ không có đại thi hào , danh nhân thế giới nào , đại văn hào nào nêu lên được hết ;. Bởi vậy , giá trị văn học nghệ thuật cỏn có thể nằm ngay trong cả những trang viết vô danh ; hơn nữa , khái niệm truyện dài , truyện nhắn , tiểu thuyết , hồi ký , ký ức , ký sự cũng chỉ có ý nghĩa thời gian và tương đối mà thôi .

  Hiện nay , hình thức văn hóa nghệ  thuật có những biểu hiện đa dạng và phong phú từ giải trí đến bác học đặc biệt với công nghệ và khoa học với kỹ thuật số đã đảo lộn và pha trộn nhiều hình thức văn học ,nghệ thuật , đan xen nhau ,bổ sung cho nhau thỏa mán nhu cầu tinh thần của loài người .

    Tính chấ cổ điển và tính bác học có khi suy giảm hoặc tưởng như suy giảm , nhưng thực chất là một qúa trình vận động của hình thức biểu hiện con người , nhất là biểu  hiện nội tâm con người lại càng phong phú và dựa vào thành tựu khoa học , kỹ thuật của cuối thế kỷ thứ 20 .

Do đó , gọi là tác phẩm gì , hình thức thể loại gì cũng tùy thuộc vào trình độ học vấn và tri thức của người đọc ; .Mục đích người viết nhằm đến tính nhân văn của văn học và xuyên qua đó , từ đó hiện lên một con người , một lớp người trong những niên giám của nó . Chắc chắn , rằng không chỉ dựa vào chính bản thân mình mà là một “ cái tôi trữ tình” và còn chính là bạn bè đồng ngũ , đồng chí , bạn hữu nhiều lứa tuổi khác nhau trong những giai đoạn lịch sử khác nhau của đời mình . 

Để một tập sách có được giá trị đích thực của nó cần đặt ra một cách tự nhiên như là một chân lý cho người đọc sách đó là học vấn và tri thức của họ . Không phải mục tiêu viết cho người đọc có tri thức và học vấn mà lẽ tự nhên từ học vấn vả tri thức mà ngòi bút viết lên có những điều , những chuyện mà muốn hiểu được , muốn thấy một chút giá trị và ý nghĩa nào đó thì đương nhiên người đọc phải tìm đến với tri thức và hiểu biết xã hội , thậm chí phảỉ tìm hiểu cả đến một điều nào đó thuộc khoa học và lý luận của những cử nhân và hơn nữa ..

  Vả chăng , đã là một tác phẩm mang tính văn hóa và nghệ thuật thì người xem và đọc tác phẩm không tránh khỏi cần có một lòng vị tha , một tâm hồn và cốt yếu tối thiểu là có một trái tim  . Sự cảm nhận văn học nghệ thuật phải bằng trái tim và bộ óc ; Chỉ có hai đường thẳng song  song ấy mới có thể tạo dựng xác  định một mặt phẳng văn học nghệ thuật . Trái tim nhân hậu như là một điểm sáng cùng với vệt sáng tư duy và tri thức  - học vấn cũng chính là yếu tố xác định cho một mặt bằng văn học nghệ thuật cũng như mặt phẳng của thẩm mỹ và mỹ học nói chung .

Không có trái tim , không có tri thức và học vấn sẽ không có gì cả . Nếu què quặt thì có thể đáng thương hoặc đáng trách hay đáng thán phục cũng chính là nguyên nhân  què quặt .. Nếu chỉ có một sự thoáng qua của nhãn quan thì chỉ có sự thù ghét hoặc chỉ có sự si cuồng . cho nên , nói đến cùng , đứng về phía người viết chỉ có thể có người đọc đó kỵ mà không có người viết  ba hoa , bá láp . Ngược lại , cái giá trị của người viết được xác định bởi học vấn và tri thức của người đọc . phải chăng đó là chân lý của những ai sống trong xã hội Việt Nam ta và thế giới loài người trong thế kỷ thứ 21 này vào những năm khởi đầu của nó .
     Mặc dù văn chuơng của đại thi hào hoặc của một học sinh tiểu học cũng đều cần phải có tráitim
    đôn hậu của độc giả , nếu không chúng ta sẽ rơi vào thế giới của những người  si cuồng hoặc     ganh  ghét và đố kỵ bởi tính ích kỷ và vỵ kỷ mà thôi ; điều này cũng phải trong điều kiện người viết chân chính và đúng đắn  được xem như mặc định ./. /